Bạn cũ gặp nhau ăn uống, không thể vừa vào bàn đã bàn ngay chính sự, kiểu gì cũng phải hàn huyên dăm ba câu.
Trần Ngôn cười mỉm nhìn Hồ Thượng Khả: "Gần đây bận rộn việc gì thế? Lại đang làm liếm cẩu cho cô nương nào à?"
"Không, bây giờ ta thật sự không liếm nữa đâu." Trong mắt Hồ Thượng Khả xẹt qua tia xấu hổ, hắn lắc đầu nói: "Trước kia là do ta chưa nghĩ thông suốt."
Nói đoạn, hắn thở dài một tiếng: "Ngươi nói xem, nữ nhân thì có gì đáng để làm liếm cẩu chứ?